Em im lặng. Dường như thói quen của em mỗi khi không biết trả lời là im lặng. Nhưng cũng có thể em đang suy nghĩ gì đó, chỉ có điều em không nói và không muốn nói. Em luôn tỏ ra không dễ dàng để chia sẻ điều gì đó với tôi. Có thể do em e dè, cũng có thể do em chưa đủ tin tưởng dành cho tôi. Những lúc tôi muốn nghe điều gì đó từ em, không phải thông qua Linh, nhưng em làm tôi hụt hẫng, chỉ đơn giản bởi câu nói.
“Em không kể. Em không muốn kể.”
- Anh định dắt em về ra mắt bố mẹ anh trước, rồi anh sẽ theo em về ra mắt bên nhà em. Nhưng xem ra anh bị thiệt mất rồi.
Tôi cố làm cho không khí trên xe dịu đi một chút. Phần cũng vì muốn đề cập đến chuyện đưa em về ra mắt bố mẹ. Mẹ tôi biết tôi đi công tác, gọi điện lên hỏi thăm con trai, trước khi gác máy còn không quên dặn dò nhớ về thăm nhà và thêm file đính kèm mang tên “bạn gái”.
- Bây giờ là tháng tám rồi mà anh…
Em nói bâng quơ, bỏ ngỏ câu trả lời. Tim tôi hơi chùng xuống.
- Nhưng…
Em lại bướng bỉnh và giương cao cái “tôi” của thiếu nữ hai mươi tư tuổi. Chỉ có điều, nếu đó là em, nhất định là em, thì tôi sẽ nhún nhường…
- Vì anh đi công tác mất ba ngày, nên bù lại cho anh ba ngày nhé!
Tôi quay sang nhìn em, em không nói, chỉ lén nhìn tôi một cái. Trên má trái của em xuất hiện lúm đồng xu, em đang cười, cười rất khẽ. Tôi nắm nhẹ lấy tay em, đan vào bàn tay nhỏ bé, tôi bất giác thấy tim đập mạnh.
- Đợi ngày kia em khỏe rồi mình về thăm mẹ anh nhé! Để tối nay anh gọi về hẹn mẹ. Em không biết mẹ mong em về nhà như thế nào đâu!
Khi nói câu nói này tôi có cảm giác như mình đang chuẩn bị cưới vợ. Cái cảm giác của đàn ông sắp-có-vợ chắc cũng hồi hộp là ly kỳ như tôi lúc này. Một chút hạnh phúc, một chút lo. Nhưng chỉ cần nhìn sang bên cạnh, thấy người con gái của mình đang ngồi đó, cảm giác bình yên và nhẹ nhàng lan tỏa.
- Nhưng em có nên làm như thế không? Còn chị ấy thì sao?
Chúng tôi dừng xe trước cổng nhà em, em đi vào nhà liền một mạch. Tự nhiên em làm mặt giận. Tôi biết mình đã yêu em thật rồi, yêu người con gái mong manh như hạt nắng đầu cành, cái cách em giận hờn cũng khiến tim tôi bối rối. Đáng ra tôi nên nói cho em biết tận tường mọi việc ngay sau buổi ra mắt ấy, chính vì thái độ lập lờ của tôi nên em mới có cớ để nghĩ rằng tôi còn tình cảm với Ly. Ừ thì lỗi do tôi, tôi chưa làm cho em cảm thấy đủ an toàn và tin tưởng…
Em nằm phịch lên giường, trưng ra vẻ mặt giận dỗi. Hiếm khi nào tôi thấy em phụng phịu với tôi, càng hiếm khi thấy em ra vẻ giận dỗi. Bình thường thì hoặc em rất vui, hoặc em rất buồn. Bên cạnh tôi em luôn ở trong hai trạng thái: hoặc cáu kỉnh bực tức, hoặc lo sợ tột độ. Tôi không lý giải được điều này, nhưng có vẻ càng gần em, tôi càng thấy mình làm cho em thay đổi. Bản thân tôi cũng đã thay đổi và tôi nhận ra rõ rệt điều đó. Liệu em có giống tôi, có nhận ra sự thay đổi ấy không?
- Sao cứ nhắc đến Ly là em làm mặt giận thế?
- Em không biết.
- Em có biết, chắc chắn là chỉ có em mới biết. Nếu em không nói thì làm sao anh giải quyết được.
Vỹ Du lấy chăn trùm lên kín mặt, mặc cho tôi ngồi bên cạnh gặng hỏi. Một lúc sau, khi mà em đã chán sự im lặng, tự nhiên em bỏ chăn ra, nhìn chăm chú vào tôi nói.
- Em đâu phải là người yêu anh? Hết một tháng rồi, em đâu còn là người yêu anh nữa. Người mà anh yêu là chị Ly cơ mà.
Em rơm rớm, nước mắt cứ tự nhiên chảy thành vòng trên má. Có một giọt tròn lăn vào má lúm, tôi nhìn em khóc mà thấy tim mình nặng trĩu.
- Không phải anh đã ở đây với em sao?
- Đã bao giờ anh nói yêu em…
- …
Du phụng phịu, cái dáng vẻ khóc mà không dám tức tưởi, khóc mà không dám nấc, thậm chí đến lau nước mắt còn vụng về khiến tôi xót xa. Em cứ làm điệu bộ như con mèo ướt nước, lem nhem đến tội nghiệp. Để yên Du ngồi đó trên giường, tôi ngồi bên cạnh em, đặt vào tay em điện thoại của mình.
- Em không có thói quen kiểm tra sự “lẳng lơ” của người yêu đâu.
Tôi bật cười trước dáng điệu vừa khóc vừa hờn dỗi, lắc lắc đầu chịu thua trước sự nhạy cảm quá độ của cô gái đang yêu biết ghen.
- Ở đây cơ mà!
Tay Du chạm vào từng bức ảnh, đó là thành quả của việc nghĩ nát óc mới ra cái trò tỏ tình này. Không trực tiếp, không có không gian lãng mạn, không có nhạc và hoa, cũng không xuất hiện nữ chính. Nhưng cái sự bình lặng vô tư ấy làm tôi ý thức hơn được tình cảm của mình. Cái gì quá ồn ã dễ khiến người ta thất vọng, chi bằng dành cho nhau những phút yêu nhẹ nhàng thế này thôi.
- Anh đi cùng ai? Ai chụp ảnh cho anh thế?
- Ông anh ở cơ quan đi cùng anh đợt công tác…
Du ngắm đi ngắm lại mấy bức ảnh đó, cứ ngồi lặng im để nhìn và thi thoảng quay sang liếc trộm tôi. Có lúc em còn khe khẽ hát.
- Ly là quá khứ. Em là hiện tại. Hiểu không?
Tôi lấy tay lau nước mắt trên má em. Tôi ôm em vào lòng, thấu hiểu hết tất cả những tủi thân của em. Đáng lý ra tôi đã muốn bày tỏ với em một cách đàng hoàng hơn, đáng nhớ hơn. Trong phút chốc tâm trí tôi rối bời.
- Cho đến khi dẫn em đi gặp chị ấy, anh vẫn còn yêu chị ấy mà?
- Không. Từ trước khi về nước, anh nhận ra rằng anh không còn yêu Ly. Và hôm anh quyết định giới thiệu em, anh đã chọn người mà anh yêu. Chẳng phải anh đã nói đó là em sao?
Tôi lấy ra trong cặp sách một hộp quà nhỏ xíu, đặt lên tay Vỹ Du, không đợi em cất tiếng hỏi, tôi mở hộp quà, nhấc ra một vòng cổ xinh xắn hình cánh bướm cách điệu khá duyên, vén tóc và đeo lên cổ cho em, vừa đeo tôi vừa thì thầm thú nhận. Vòng dây này là tôi đặt làm ngay trước khi đi công tác, chỉ có điều thời gian chuẩn bị cho chuyến công tác làm tôi có ít ỏi thời gian ở bên em, mặt khác tôi cũng mong muốn có thể để dành món quà ấy cho một bữa tối lãng mạn, khi chúng tôi tròn một tháng gặp nhau, tròn một tháng bước vào cuộc sống của nhau với một không gian lãng mạn, ấm cúm có rượu vang, hoa hồng trong một nhà hàng sang trọng, tôi sẽ nắm khẽ bàn tay em, đặt một nụ hôn lên đó và hỏi câu hỏi làm đau đầu biết bao chàng trai:...