* Danh ngôn tình yêu:
Like Fanpage cập nhật hằng ngày

Tìm kiếm
Menu Nhanh
Tiểu thuyết | Truyện ngắn | Truyện tình yêu | Truyện teen | Truyện ma | Truyện Voz | Văn mẫu | Tải game
» »

Anh không thích em

score
Đánh giá: 4.5/5, 330 bình chọn

Cô nhìn anh mất mấy giây, cẩn thận đưa tay nhận lấy, sau đó cũng tặng lại anh một hộp quà khác:


"Tặng anh! Sinh nhật vui vẻ!"


Anh giơ hộp quà lên lắc lắc đoán xem bên trong có gì, cô cũng làm hành động tương tự. Hai người chỉ nghe thấy những tiếng keng keng như kim loại chạm vào nhau. Khoảnh khắc hai chiếc hộp bật mở, để lộ ra hai chiếc chuông gió làm bằng thủy tinh trong suốt, cô và anh không hẹn mà cùng nhìn nhau bật cười.


"Thật trùng hợp! Anh cũng nghĩ giống em à?"


"Ừ! Phong linh (2) là tên chúng ta ghép lại mà."


"Không ngờ chúng ta giống nhau ngay cả trong suy nghĩ!"


Nụ cười mới hé trên môi Thanh Phong thoáng chốc vụt tắt như ngọn lửa yếu ớt bị dội vào cả xô nước lạnh. Những hạt mưa bay bay tạt qua khung cửa sổ mở toang, đậu lên khuôn mặt mù mịt như sương của anh, thấm lạnh cả trái tim.


"Đương nhiên chúng ta phải giống nhau rồi…"


Anh nói rất khẽ, khẽ đến mức cô không thể nghe được vế sau. Nhưng cô nào có bận tâm! Cô hào hứng treo hai chiếc chuông lên cửa sổ, lặng ngắm chúng đung đưa theo từng cơn gió se buốt hiu quạnh. Những thanh âm leng keng trong trẻo vang lên, gieo vào lòng cô niềm hạnh phúc vô bờ.


Mùa đông đóng băng hai con người bên khung cửa sổ ấy. Tiếng chuông gió vẫn trầm bổng như một bản giao hưởng tuyệt mỹ của thiên nhiên. Anh say đắm gắn chặt tia nhìn lên người cô, đôi môi nhợt nhạt vì phơi lạnh quá lâu. Gió phũ phàng thổi trắng mái tóc anh, nhưng rồi lại động lòng trước hai trái tim thâm tình như nhất ấy mà lặng lẽ rời đi chốn khác.


Cuộc sống vỏn vẹn vài chục năm…


Không dài, không ngắn.


Cô tự nhủ sẽ yêu anh chừng đó thời gian…


Không ngắn, cũng không dài.


Anh là Phong, cô là Linh, chuông gió là phong linh. Mọi thứ thật trùng khớp và hoàn hảo. Giấc mộng ngày đông theo gió lùa vào tâm trí khiến cô chẳng thể kìm lòng được nữa. Năm sau cô và anh sẽ tốt nghiệp trung học, sau đó sẽ cùng nhau thi vào một trường đại học, rồi một ngày anh sẽ trở thành cơn gió của riêng cô, là người đầu tiên cô nhìn thấy mỗi khi mở mắt đón ánh bình minh rạng rỡ. Anh sẽ giữ lời hứa nắm chặt bàn tay cô suốt đời không buông ấy, giữ cả cái "mật khẩu tình yêu" ngốc nghếch ấy của hai người. Ngày qua ngày anh sẽ nhẹ nhàng hôn lên trán cô như thế, để cô biết chắc anh là anh chứ không phải "con quỷ biến hình" trong bộ phim kinh dị nào đó.


Ôi! Tương lai…


Cô ước gì mình có ba chân bốn cằng để chạy ngay đến cái tương lai toàn một màu hồng ấy.


Nhưng đáng tiếc trong cuộc đời này, ngoại trừ thời gian ra thì chẳng có gì là tuyệt đối!


Tất cả những thứ được gọi là "mãi mãi" ấy, có chăng chỉ là một khoảnh khắc dối lòng…


Không lâu sau, cô nhìn thấy anh tay trong tay với một người con gái khác. Cô lao đến chất vấn, nước mắt lã chã khắp khuôn mặt. Anh chỉ nhếch miệng cười, chẳng thèm đếm xỉa đến cô. Cơn gió hờ hững chạm vào bờ vai cô hao gầy, thổi đôi chân liêu xiêu chẳng vững. Cô vẫn nhớ như tạc vào tim những lời cay đắng anh thốt ra ngày hôm ấy. Từng câu từng chữ như những nhát dao cứa nát cõi lòng:


"Anh không thích em!"


"Chưa từng thích em."


***


2010


Nắng gắt như những đốm lửa thiêu rụi chút ký ức còn sót lại. Cánh cổng trường đại học phía sau chẳng rõ từ lúc nào đã im lìm khép kín, trông giống một nhà tù hợp pháp giam giữ bên trong vô số tâm hồn không còn nguyên vẹn. Giọng giảng bài đều đều của người thầy giáo già theo gió cuốn đến bên tai. Cô có thể mường tượng ra tiếng sách vở chạm vào nhau sột soạt và tiếng đóng mở bút bi tách tách liên hồi.


Tệ thật! Thế là cô đã lỡ mất tiết học đầu tiên trong buổi chiều!


Trúc Linh thôi không nhìn anh nữa. Cô lắc mạnh đầu như muốn xua đuổi những yêu thương cố chấp còn vương vấn trong tim, bất giác tự cười bản thân sao quá đỗi ngốc nghếch. Là ai đã ngỏ lời với cô? Là ai luôn hôn lên trán cô nhẹ nhàng như gió? Cũng là ai đã khiến cô ôm ấp nỗi nhớ nhung trong vô vọng? Là ai đã bỏ rơi cô chẳng một lý do? Là ai đã gieo vào lòng cô niềm hạnh phúc lớn lao nhất, để rồi sau đó tàn nhẫn lấy nó đi như muốn rút cạn từng giọt sinh mệnh trên cơ thể. Là anh! Tất cả đều là anh! Vậy mà cô lại chẳng thể kìm lòng khi anh gọi, khi anh nói anh muốn gặp cô một lần nữa. Cô đã đắn đo, cô nghĩ mình sẽ không đi đâu, nhưng trái tim cô không chịu nghe lời, cứ mãi ương bướng thổn thức phía sau ngực trái. Một năm xa mặt nhưng không cách lòng. Một năm không dài, cũng chẳng ngắn, nhưng rõ ràng không đủ để khiến cô quên đi một người.


"Đây là lần cuối cùng."


Cô tự nhủ, và thế là cô đi, như một phạm nhân tìm đủ mọi lý lẽ biện hộ cho tội lỗi mình gây ra. Từ sâu thẳm đáy lòng, cô vẫn quan tâm anh. Cô muốn biết dạo này anh thế nào, có khỏe không. Lời hứa sẽ mãi nắm chặt tay nhau năm ấy, liệu anh còn nhớ hay đã quên rồi?

...
« Trước1...456789Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tình Yêu Anh không thích em
Bài viết ngẫu nhiên
» Anh không thích em
Tags:
bạn đang xem

Anh không thích em

bạn có thể xem thêm

Truyện Tình Yêu còn nữa nè

Anh không thích em v2

đang cập nhật thêm
Link:

Snack's 1967