* Danh ngôn tình yêu:
Like Fanpage cập nhật hằng ngày

Tìm kiếm
Menu Nhanh
Tiểu thuyết | Truyện ngắn | Truyện tình yêu | Truyện teen | Truyện ma | Truyện Voz | Văn mẫu | Tải game
» »

Anh không thích em

score
Đánh giá: 4.5/5, 325 bình chọn

Linh ngây ngô không nhận ra thái độ khác thường của anh. Cô lại giả bộ thở dài, sau đó phụng phịu ôm mặt giận dỗi:


"Buồn quá đi mất! Có người biết mà vờ như không biết, đến một câu chúc mừng sinh nhật cũng chẳng thấy đâu!"


"Năm sau nhé…"


"Năm sau chúng ta tổ chức sinh nhật chung."


Phong mỉm cười đặt tay mình lên bàn tay cô, nhưng ngay sau đó lại cúi đầu trầm mặc, ánh mắt ân hận, day dứt như vừa làm sai điều gì. Cô vẫn vô tư không để ý:


"Sinh nhật chung? Ý anh là chúng ta sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm?"


Phong khẽ gật đầu thay cho câu trả lời. Linh ôm chầm lấy anh, reo lên đầy phấn khích:


"Hay quá! Anh hứa rồi đấy nhé!"


"Anh… hứa!"


Phong cố gằn giọng, khó khăn lắm mới thốt ra được một từ "hứa" ấy. Mắt anh hóa u ám như bị phủ lên một lớp sương dày đặc, còn gương mặt chợt tối sầm lại, tối đến mức ánh mặt trời rực rỡ nhất chiếu vào cũng không thể khiến nó bớt màu ảm đạm. Môi anh run run, mấp máy những lời mà bản thân chẳng hề muốn nói ra:


"Nhưng mà Linh à… anh không thích em đâu!"


Linh dường như không bận tâm. Cô vu vơ nghĩ rằng anh chỉ đùa thôi. Lòng cô lúc này ngập tràn những chờ mong, háo hức về ngày "sinh nhật chung" ấy chẳng khác nào một đứa trẻ được bố mẹ hứa sẽ mua quà. Gió sân thượng thổi càng lúc càng mạnh, cô càng ôm anh chặt hơn. Giọng cô dù đã hét lên vẫn bị tiếng gió vù vù nuốt chửng:


"Thanh Phong không thích em cũng được! Nhưng em vẫn thích anh."


"Mãi mãi thích anh!"


***


2009


Mùa đông gõ cửa làm mặt trời chẳng dám ló mặt. Sương mù trắng xóa giăng kín đất trời. Mưa phùn lất phất rơi, buồn bã như một bản tình ca dang dở. Trúc Linh ngồi thu mình bên trong căn phòng nhỏ ấm áp của cô, hai bàn tay chống cằm, lặng lẽ ngắm nhìn chàng trai đang dùng bật lửa thắp sáng đủ mười tám cây nến cắm trên chiếc bánh kem trắng phau như tuyết. Ánh nến lung linh nhảy múa trên gương mặt thanh tú của cô, ẩn hiện nụ cười mãn nguyện. Đêm hôm qua rét căm, cô tuy co mình trong chăn nhưng háo hức không thể nào ngủ được, báo hại hai bọng mắt hôm nay thâm quầng như gấu trúc.


Ngày sinh nhật chung của hai đứa cuối cùng cũng đến rồi…


Linh còn đang mải nghĩ ngợi thì đèn điện đã phụt tắt. Ánh sáng nhợt nhạt một ngày đông khó nhọc lách mình qua lớp cửa kính, càng làm nổi bật vẻ rực rỡ của những ngọn nến. Không gian trở nên tĩnh mịch, chỉ nghe thấy nhịp đập trái tim hai người. Thanh Thong cẩn trọng, rón rén từng bước chân bưng chiếc bánh gato đến đặt trước mặt Linh, miệng ngân nga lời bài hát "Chúc mừng sinh nhật".


Linh thẹn thùng nhìn anh không chớp mắt. Hạnh phúc lấp đầy lồng ngực khiến cô cảm thấy đến hít thở cũng khó khăn. Cô phồng mồm toan thổi tắt nến thì bị anh cản lại:


"Từ từ đã, em phải ước gì đi chứ!"


Cô nép sát vào anh: "Đừng quên hôm nay cũng là sinh nhật anh đấy!"


Phong mỉm cười gật đầu: "Ừ! Chúng ta cùng ước nhé!"


Nói xong, anh đan hai bàn tay vào nhau đưa ra trước ngực, đôi mắt từ từ khép lại. Linh trộm nhìn dáng vẻ bình yên như đứa trẻ đang say ngủ của anh, thầm ước thời gian mãi dừng lại ở giây phút ấy.


Phong mở mắt, bắt gặp ánh nhìn ngây dại như muốn xuyên thấu tâm can của cô:


"Ơ kìa! Em còn nhìn anh làm gì?"


Cô mím chặt môi nhưng chẳng thể giữ nổi nụ cười hạnh phúc, ngoan ngoãn chắp hai tay vào nhau, miệng lẩm nhẩm.


"Em ước gì thế?" Phong tỏ ra hiếu kỳ.


Linh nói mà như hét lên: "Em ước Thanh Phong sẽ ở bên em mãi mãi!"


"Còn anh? Anh vừa ước gì?" Linh hỏi lại, đôi mắt mở to chờ đợi.


Phong lơ đãng nhìn ra bên ngoài. Gió thổi mưa bay thành những cánh hoa, vỡ tan nơi cửa kính nhạt nhòa trào lệ. Ánh nến lập lòe mơ hồ làm hiện lên những khoảng tối thăm thẳm trên gương mặt anh. Nụ cười trên môi bỗng trở nên gượng gạo. Anh chỉ đáp gọn lỏn:


"Bí mật!"


Cô bĩu môi lườm anh một cái. Hai người đồng thanh đếm "một… hai… ba…", rồi phù phù thổi những ngọn nến tắt lịm. Cô reo lên thích thú, chẳng biết có phải vì phấn khích quá không mà tiện tay mở toang cửa sổ. Hơi lạnh ào ạt tràn vào trong phòng làm cô run lên cầm cập, từng tế bào trên cơ thể như bị đóng băng.


"Lạnh quá! Em làm gì thế?"


Thanh Phong toan giơ tay đóng lại thì bị cô ôm chầm lấy, chẳng thể nhúc nhích được:


"Em thấy không lạnh chút nào, ngược lại rất ấm áp!"


Phong đành lắc đầu chịu thua, bàn tay tím ngắt của anh chầm chậm đưa vào túi áo khoác, lấy ra từ đó một hộp quà:


"Tặng em này!"

...
« Trước1...34567...9Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tình Yêu Anh không thích em
Bài viết ngẫu nhiên
» Anh không thích em
Tags:
bạn đang xem

Anh không thích em

bạn có thể xem thêm

Truyện Tình Yêu còn nữa nè

Anh không thích em v2

đang cập nhật thêm
Link:

Disneyland 1972 Love the old s