Thật nực cười khi ai đó đặt một câu hỏi mà bản thân đã biết rõ mười mươi đáp án: Lời hứa cũng chỉ là lời nói thôi, mà lời nói thì gió bay…
Nén lại những giọt nước mắt đang trực trào, cô nhìn thẳng anh:
"Tại sao anh vẫn hôn em như thế? Chúng ta chia tay nhau rồi mà!"
Thanh Phong khẽ cười, nụ cười nhẹ bẫng, thanh thản như đã nghĩ thông suốt mọi chuyện. Lòng cô chợt nổi sóng bất an. Cô có cảm giác cuộc hẹn này là đoạn kết câu chuyện giữa hai người.
"Xin lỗi em! Thói quen khó bỏ."
Anh nhìn sâu vào mắt cô, ánh nhìn thẳng thắn, không còn trốn tránh, không còn sợ hãi, nhưng cũng không còn những yêu thương da diết thuở nào. Thì ra đến cuối cùng, cô đối với anh cũng chỉ là một "thói quen" không hơn không kém.
"Anh nói đi! Anh hẹn em ra đây có chuyện gì?"
"Anh chỉ muốn gặp em lần cuối, nói với em một tiếng tạm biệt!"
"Tạm biệt… Anh đi đâu?"
Cô bỗng thảng thốt, cổ họng nghèn nghẹn như có tảng đá chắn ngang.
"Anh sẽ đi du học! Mọi thứ đã chuẩn bị đâu vào đấy cả rồi. Ngày mai anh đáp chuyến bay sớm nhất."
Phong vẫn giữ khuôn mặt lặng như hồ nước, giọng nói bình thản không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Dường như sau tất cả mọi chuyện, anh đã học được cách dùng băng giá lạnh lẽo để che đi ngọn lửa hừng hực trong tim.
Linh lặng thinh như không nghe thấy anh vừa nói gì. Thời gian lặng lẽ trôi như cơn gió nhè nhẹ ngược xuôi đụng vào hai cơ thể bất động như hai bức tượng. Nắng vàng rực rỡ chẳng thể bù kịp những mảng màu xám xịt phủ khắp đất trời. Đôi mắt cô cụp xuống nhìn mặt đường. Tất cả những gì nó thấy là hình bóng thân quen của anh đổ dài trên nền đất, mờ dần, mờ dần…
Cô cất giọng sau một hồi thẫn thờ như người mất hồn, đôi môi mím chặt vào nhau như muốn giữ lại những lời ngốc nghếch từ đáy lòng đang vùng vẫy muốn thoát ra ngoài:
"Nơi anh đến… có xa lắm không?"
Phong gật nhẹ một cái, nhẹ đến nỗi chẳng đủ sức lay động một sợi tóc trên mái đầu anh:
"Nước Mỹ! Phía bên kia địa cầu"
"Xa quá!"
Linh hồn cô run rẩy xúc động, nỗi sợ hãi lấp đầy trái tim trống rỗng. Cô bỗng hoảng hốt túm lấy vạt áo anh:
"Anh đi bao lâu mới về?"
Phong đưa mắt nhìn những vạt nắng nhạt nhòa đậu trên vai áo cô. Gió cuối cùng cũng không nén nổi một tiếng thở dài man mác:
"Một năm… hai năm… cũng có thể anh sẽ không về nữa."
"Không về nữa?"
Linh ngỡ ngàng không dám tin đó là sự thật. Cánh tay cô buông thõng không chút sức lực, đôi chân bất giác lùi lại phía sau. Một giọt ấm nóng nhỏ xuống, mặn chát tan trên bờ môi khô khốc của cô. Nắng dẫu có vội vàng cuồng loạn, cũng chẳng kịp hong khô khuôn mặt đã nhạt nhòa đẫm lệ. Giây phút ấy, cô chỉ muốn hét lên thật lớn: "Còn em thì sao? Anh nỡ bỏ lại em như thế sao?", nhưng lý trí không cho phép cô tiếp tục yếu mềm. Cô ngửa mặt lên trời để nước mắt chảy ngược vào trong, buông một câu đầy lạnh nhạt:
"Nếu anh đã quyết định rồi… vậy thì… chúc anh thượng lộ bình an!"
Cô toan xoay người bỏ đi, giấu vội những tiếng nấc khe khẽ từ cổ họng như đang cố nuốt trôi quá khứ: "Tạm biệt anh, Thanh Phong!"
Đúng lúc ấy, anh đưa bàn tay nắm chặt lấy cánh tay cô, giữ cô lại:
"Để anh ngắm em thêm một lúc! Anh sợ sau này mình sẽ quên…"
"Sẽ quên…"
"… Hoặc là không thể nhớ được nữa!"
Anh vừa nói vừa chăm chú ngắm nhìn từng đường nét trên gương mặt cô. Đã rất lâu, rất lâu rồi cô mới thấy lại ánh mắt thâm tình ấy. Những hồi ức xưa cũ ùa về trong tâm trí làm cô ngạt thở. Cảm tình cô tưởng mình đã từ bỏ ấy hóa ra vẫn ở đó, ngay trong trái tim cô, chỉ là cô cất chúng vào một ngăn bí mật, giấu kỹ đến mức chính bản thân cũng tìm không thấy. Thì ra chưa từng có gì phôi pha cả! Thì ra thời gian dù có chạy nhanh và xa đến mấy, quá khứ cuối cùng vẫn đuổi kịp hiện thực!
Thình lình Phong ghé sát mặt cô, môi anh chạm lên trán cô nóng ran. Những lời anh nói lúc trước vọng về, văng vẳng bên tai êm đềm như gió thoảng:
"Em nhớ nhé! Thanh Phong luôn hôn lên trán em!"
"Không hôn lên trán em chứng tỏ hắn không phải Thanh Phong."
Trúc Linh ngây ngất gắn chặt tia nhìn lên người anh. Trong một khoảnh khắc, cô cứ ngỡ anh vẫn là chàng trai trong bộ đồng phục trắng tinh khôi đứng tỏ tình với cô trên sân trường năm ấy. Mùi hương nồng nàn của những cánh hồng đỏ, chạy theo những úa vàng cát bụi thời gian, vẫn khiến cô thần hồn mê mẩn, không thể phản kháng.
"Anh còn thích em, đúng không?" Cô buột miệng hỏi.
...
